Vì trước đó tôi ghé quán kissaten gần đó để ăn bữa sáng kiểu Nagoya kinh điển, nên mới tiện đi vào Vườn Tokugawa trước. Không ngờ lại đúng lúc gặp triển lãm mẫu đơn mùa đông, hơi bất ngờ, không nghĩ mùa đông mà có thể thấy nhiều hoa mẫu đơn đến vậy. Những bông mẫu đơn mỏng manh này có cánh xếp lớp, màu sắc đầy đặn; xem một vòng xong tôi hiểu vì sao người xưa lại say mê mẫu đơn.
Tình cờ gặp nghi thức thả hina trôi, cũng khiến lễ hội bé gái vốn tĩnh tại có thêm sự chuyển động. Không ngờ ngoài đền Shimogamo, tôi còn có thể gặp nghi thức thả hina trôi, hơn nữa nghi thức lần này người bình thường cũng có thể tham gia. Tiếc là vì muốn xem búp bê hina trong bảo tàng mỹ thuật nên không kịp tham gia.
Ban đầu tôi tưởng khu vườn mùa đông sẽ có vẻ đơn điệu, nhưng thực tế thác nước, cảnh nước và mẫu đơn khiến khu vườn mùa đông cũng trở nên sống động. Điều đó cũng khiến tôi nhìn lại điều từng đọc trong sách: rốt cuộc việc các khu vườn daimyo kiểm soát kỹ thuật, tài nguyên và không gian phía sau là như thế nào.
Vườn Tokugawa | Đánh giá của Holly
Đánh giá khác của Holly
-
Lễ hội Sanja
Lễ hội Sanja được tổ chức tại Asakusa, Tokyo trong 3 ngày từ thứ Sáu đến Chủ nhật, bắt đầu từ ngày thứ Bảy thứ ba của tháng 5 hằng năm. Đây là lễ hội thường niên của đền Asakusa, ngôi đền được người dân trìu mến gọi là “Sanja-sama”, đồng thời cũng được biết đến là một trong những lễ hội tiêu biểu của Nhật Bản với khoảng 1,8 triệu lượt người ghé thăm trong 3 ngày diễn ra sự kiện.
Lần này khi lưu trú ở Asakusa, tôi tình cờ gặp lễ hội Sanja được tổ chức vào tháng 5 hằng năm. Vì gặp đúng dịp một cách đột xuất nên không thể sắp xếp thêm thời gian để tham gia các hoạt động liên quan, nhưng thật ra chỉ cần ở khu vực Asakusa thì rất khó bỏ lỡ hoàn toàn lễ hội Sanja. Khi đi quanh Asakusa và Kappabashi, thỉnh thoảng lại bắt gặp các đoàn rước kiệu mikoshi và người dân mặc happi cùng những trang phục lễ hội khác, tạo nên bầu không khí hoàn toàn khác với Asakusa thường thấy khi đi tham quan.
Nơi tôi ở vừa hay nằm ở vùng ven Asakusa. Buổi tối sau khi về khách sạn, tôi thấy một đoàn rước kiệu mikoshi đi ngang qua gần đó nên đi theo một đoạn, vô tình trở thành một kỷ niệm rất thú vị trong chuyến đi này. Trong thời gian diễn ra lễ hội, nhiều khách sạn và cửa hàng xung quanh cũng treo đồ trang trí liên quan đến lễ hội Sanja. Khắp khu phố đều có thể cảm nhận được người dân địa phương thực sự tham gia vào lễ hội, điều này rất thú vị đối với du khách nước ngoài. -
-
Lễ hội Bốn Mùa Kanazawa Castle - Kenrokuen
Kanazawa Castle, được biết đến là nơi ở của 14 đời gia tộc Maeda thuộc phiên Kaga, cùng với khu vườn đại danh Kenrokuen được xây dựng ở vòng ngoài, là những điểm tham quan tiêu biểu của Kanazawa, tỉnh Ishikawa. Kenrokuen cũng nổi tiếng là một trong ba khu vườn đẹp nhất Nhật Bản và được chỉ định là Danh lam đặc biệt cấp quốc gia.
Lần này tôi tình cờ đến đúng dịp Kenrokuen mở cửa ban đêm. Dù chưa hoàn toàn bước vào mùa có khung cảnh yukitsuri kinh điển nhất, Kenrokuen sau khi lên đèn vào buổi tối quả thực rất rực rỡ. Ánh sáng phản chiếu trên mặt hồ, cây cối và các công trình, cộng thêm những buổi biểu diễn âm nhạc thỉnh thoảng được tổ chức tại chỗ, khiến bầu không khí tổng thể vô cùng lãng mạn.
Tuy nhiên, tham quan ban đêm cũng có những nhược điểm rõ rệt. Nhiều chi tiết trong khu vườn bị ẩn trong bóng tối; những cảnh quan, địa hình và toàn bộ lộ trình có thể nhìn rõ vào ban ngày lại khó cảm nhận trọn vẹn hơn vào buổi tối. Một số đoạn đường dù có chiếu sáng vẫn khá tối, cần chú ý bước chân và đi theo hướng dẫn của nhân viên tại chỗ.
Nhìn chung, Kenrokuen về đêm rất có không khí và cũng đáng trải nghiệm một lần, nhưng tôi vẫn xem đây là hành trình bổ sung ngoài chuyến tham quan ban ngày. Dù sao, nếu muốn ngắm thêm nhiều chi tiết của khu vườn Kenrokuen thì ban ngày vẫn phù hợp hơn. Nếu muốn cảm nhận ánh đèn lãng mạn và bầu không khí chỉ có theo mùa, có thể sắp xếp quay lại vào buổi tối. Hơn nữa, những đợt mở cửa ban đêm thường cũng miễn phí vé vào cửa, rất thích hợp làm hành trình bổ sung ngoài chuyến tham quan ban ngày. -
-
Chùa Toji
Ngôi chùa được xây dựng cùng chùa Saiji vào năm 796, hai năm sau khi kinh đô được chuyển về Heian-kyo vào năm 794. Chùa Saiji xuống cấp vào cuối thời Heian, còn các công trình của chùa Toji nhiều lần bị thiêu rụi rồi được tái thiết. Những công trình còn lại như Kondo do Toyotomi Hideyori xây dựng và tháp năm tầng do Tokugawa Iemitsu xây dựng đều được công nhận là Quốc bảo.
Lần này tôi đến chùa Toji chủ yếu là vì chợ Kobo được tổ chức vào ngày 21 hằng tháng. Quy mô chợ lớn hơn nhiều so với tôi tưởng, kéo dài từ trong khuôn viên chùa Toji ra đến khu vực xung quanh, có đủ thứ từ đồ cổ, đồ cũ, kimono đã qua sử dụng, đồ gia dụng, đồ thủ công cho đến các quầy đồ ăn. Chỉ đi dạo xem thôi cũng phải mất ít nhất hai đến ba tiếng.
Tôi đã đến đây hai lần. Lần đầu đến khi gần 2 giờ chiều thì nhiều quầy đồ cổ đã bắt đầu dọn hàng. Lần sau đổi sang đến lúc hơn 6 giờ sáng thì lại quá sớm, nhiều người bán vẫn đang dỡ hàng, các quầy đồ ăn phải hơn 7 giờ mới có, suýt nữa thì chết đói. Theo kinh nghiệm từ hai lần của tôi, khoảng 8 giờ đến 11 giờ sáng là dễ đi chợ nhất, các quầy hàng về cơ bản đã có mặt đầy đủ, quầy đồ ăn cũng lần lượt mở bán, mà dòng người vẫn chưa đông nghẹt.
Điểm thu hút tôi nhất ở chợ Kobo là hàng hóa rất đa dạng, mang lại cảm giác như đang săn kho báu, không đặc biệt tập trung vào một loại duy nhất. Những ai thích đồ cổ, kimono hoặc đồ xưa rất dễ đi dạo đến mỏi chân mà vẫn không nỡ rời đi. Nếu tình cờ ở Kyoto vào ngày 21, tôi thấy rất đáng để đặc biệt xếp chùa Toji vào lịch trình. -





















